Bị gió cuốn đi!

Fly...

Photobucket


Sẽ không còn lượn lờ dễ như HP-HN hay HN-HP nữa. Không thể cứ chán là vác điện thoại lên, tạch tạch vài phát là được nghe cái giọng tưng tửng của mày nữa. Hàng chục nghìn km làm nhiều việc trở nên khó khăn! Mày ngỡ ngàng! Tao cũng ngỡ ngàng. Rục rịch sẽ đi hàng năm trời nhưng chưa lúc nào khái niệm "hàng chục ngàn cây số" nó làm tao giật mình như bây giờ. Nhưng đi đi. Đi để nhìn khác và nghĩ khác. Ra khỏi nơi mà cứ dăm ngày ba bữa lại thấy mày buôn than một lần. Cái nơi mà chưa bao giờ tao muốn mày quay về đó...3 năm sẽ có nhiều thay đổi. Tự dưng lại có cảm giác háo hức được nhìn thấy mày sau 3 năm nữa :D. Giá mà tao đủ can đảm để bước một bước dài như mày...

40oC

Nóng quá! Thay cái template mới cho mát mẻ :D. Nóng đến nỗi chả nghĩ được gì ngoài thạch, chè, nước sấu... :D.

Những món quà...

...Một món quà tặng sinh nhật bố. Nhìn thấy mẫu này trên web của Yuxiu, order ngay vì thấy chú gà trống này hùng dũng quá! Lần nào cũng vậy, mỗi khi mua một em kit nào đấy trong đầu đã hình dung và sắp đặt sẵn mình sẽ thêu nó vào dịp nào, thêu sau khi hoàn thành kit này, kit kia nhưng hình như chưa bao giờ kế hoạch...không bị phá sản :D. Chú gà này cũng vậy. Em gái phải nhảy vào nhưng dù sao mình cũng bon chen được vài trăm phát đâm chọc :D: Khi đã lên khung, hai chị em giật mình vì không biết mấy chữ Tàu khựa kia nghĩa là gì? Thế là đi hỏi khắp nơi để lúc tặng còn "trình bày" với bố và để sau này bố có cái "thuyết minh" mỗi lần khách hỏi :D: "4 cái chữ đỏ đỏ kia là PHÚ QUÝ CÁT TƯỜNG đấy" ;)) (4 chữ nhỏ nhỏ màu đen thì vào trang emchiu.com để search :)))
Photobucket

...Món quà tặng chị. Kể ra cứng đầu chờ thêm một vài tháng nữa thì cái ví này sẽ trở thành một món quà dành cho 2 lần sinh nhật :D:
Khi em còn là "hạt bụi":
Photobucket
Khi đã có hình hài hoàn chỉnh:
Mặt sau:
Photobucket
Mặt trước:
Photobucket
Gập vào:
Photobucket

...Và, một món quà không bao giờ tặng - "Peaceful moment". Sẽ giữ mãi bên mình...Cho những peaceful moments đã qua...
Photobucket

Photobucket

Cảm ơn chị Habe đã cho em xin chart!

Một ngày lạ lùng, một ngày vui!

Photobucket
Buổi sáng thức dậy với cái đầu nhẹ tênh, sau bao ngày không hề nhẹ :D. Mọi suy nghĩ dường như đã thay đổi! Thấy vui...Vui vì cứ ngỡ rằng tự mình sẽ dìm mình trong cái mớ bòng bong, hỗn độn những suy nghĩ mà cái đích cuối cùng là tự "khép tội" mình. Cảm giác như được giải thoát! Thế mới biết, sẽ không ai cứu mình trước khi mình có nỗ lực tự cứu mình :D.
Một ngày bắt đầu như vậy nên cảm tưởng mọi thứ dễ dàng hơn chăng?
Đến cơ quan, bước vào thang máy với một "kẻ" trước đây nói chuyện mà chưa bao giờ nhìn mặt nhau, thế mà đã nhìn mặt và hỏi thăm nhau cứ như ngày ngày vẫn thế !?!?...
Đi họp. Một cuộc họp chả khác gì cuộc họp của các nghị sĩ Hàn Quốc hay Ukraina :D, các bác sẵn sàng nhảy bổ vào nhau vì bất đồng ý kiến. Thế nhưng lại giải quyết được nhiều vấn đề :))
Nhưng vui nhất là đã được quay trở lại ngôi nhà Hội thêu thùa thân iu sau bao ngày xa cách ;)). Được nhìn thấy những nick thân quen, lại được tỉ tê với nhau về nỗi đam mê không bao giờ dứt và hơn hết là không phải đối mặt với cái dòng chữ "Database Error" đáng ghét dù Database đang Error thật :D.
Chưa hết ngày nhưng thế cũng đáng để gọi hôm nay là "Một ngày vui" rồi:D

Sáng thứ 7...

Sáng thứ 7... đi làm bù cho những ngày ăn chơi :D. Ra đường, xe lướt nhẹ tênh, đường vắng, không phải oằn người để chống chân như những buổi sáng khác.Đến cơ quan sớm lạ thường, không phải bon chen chỗ để xe :D.
Sáng thứ 7...Cũng là điểm bắt đầu cho 1 năm sẽ không có sáng thứ 7 để ngủ nướng. Một năm sẽ được đi làm-đi học trong tâm trạng thoải mái như thế kia. Nhưng cũng là một năm phải chiến đấu với thứ ngôn ngữ chưa học đã bị mấy đòn phủ đầu:
- Tiếng Nga á? Học 2 năm chưa chắc đã nói được :(
- Cô học tiếng Nga cả đời mà chưa master được nó (Đấy là cô còn ở Nga 5 năm):((
Nhưng, "điếc không sợ súng" :D. Cứ học đã rồi kết luận sau, hì hì. Vừa học, vừa làm việc trực tiếp. Mấy khi có được cơ hội tốt như thế. Giở bảng chữ cái ra nào...:))

...

Photobucket

Lại một lần nữa cần đến sự can đảm của chính mình! Hơi buồn...Nhưng thôi...Có phải của mình đâu mà bảo là không cẩn thận...đánh rơi...Chỉ thấy khó hiểu. Nhưng ngẫm lại, có phải lần đầu tiên khó hiểu thế đâu? Có phải lần đầu tiên có cảm giác không biết phải làm sao thế này đâu? Có phải lần đầu tiên thấy hẫng hụt đâu? Cũng chẳng phải lần đầu tiên thấy mình kém cỏi mà!!!Thế nên, Nhím lại phải xù lông...Ngày mai nhé! Lại được cười vui :D

Hoa Tết....2 năm trước :D

Photobucket
Hoa này là hoa gì nhỉ? hihi. Chỉ biết hơn 2 năm trước, nhìn thấy em này là mê tít :D. Khiêng em về rồi kì cạch trong 6 ngày, vắt chân lên cổ thêu để kịp treo Tết. Lần đầu thêu kit Stampted (Chưa có lần thứ 2 :D), kéo kéo rồi chỉnh chỉnh, thế mà vải vẫn bị nhăn. Chiều 30 Tết mới ra hàng khung vác về (Khung đóng vội có khác, hic). Rồi thầy u phán một câu: Mờ nhạt quá! :(. Thế là thôi, mang về phòng treo. "Triệu trứng" đầu tiên của "bệnh" thích toàn những bức màu sắc lòe loẹt nhưng lại vác về toàn em màu trầm :D.